Có một ngọn lửa không nằm trong bếp, mà nằm trong ký ức. Với Su Shenru, ngọn lửa ấy cháy lên từ những buổi sáng Thượng Hải thời thơ bé, trong căn bếp nhỏ của mẹ. Là chị cả trong nhà, cô lớn lên cùng mùi bột mì nóng, tiếng chảo gang xèo xèo và làn hơi trắng bốc lên mỗi khi mẹ mở vung. Sáng nào mẹ cũng dậy sớm làm cho các con những chiếc bánh bao Thượng Hải, và mùa đông là mùa cô nhớ nhất — khi trời lạnh cắt da, được cắn một chiếc Sheng Jian Bao còn bỏng tay, để ngụm súp thịt nóng hổi tràn ra nơi đầu lưỡi, là thứ hạnh phúc ấm áp mà mãi sau này, đi khắp thế gian, cô vẫn không tìm lại được ở bất cứ đâu.
“Có một ngọn lửa không nằm trong bếp, mà nằm trong ký ức.”
Một mình đi khắp thế gian
Năm mười lăm tuổi, Su rời Thượng Hải. Một mình sang Singapore du học, cô bắt đầu hành trình trưởng thành sớm hơn bạn bè cùng trang lứa. Được một năm rưỡi, cô lại khăn gói bay sang Anh, học nốt hai năm cấp ba rồi vào đại học ngành Kế toán Tài chính. Suốt những năm tháng ấy, cô sống một cuộc đời rất khác với căn bếp tuổi thơ: những con số, những bảng biểu, những chuẩn mực tài chính khô khan. Đến năm 2018 tốt nghiệp, như bao người trẻ đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, Su trở về Trung Quốc để đi tìm câu trả lời cho một câu hỏi rất khó: rốt cuộc, mình thật sự muốn gì?

Một năm sau, hành trình đưa cô đến Việt Nam. Ban đầu, kế hoạch của cô rất rõ ràng và rất thực tế: theo đuổi nghề kế toán như đã học, ổn định, an toàn. Nhưng cuộc đời hiếm khi đi theo đúng bản kế hoạch. Cô đặt chân đến Việt Nam đúng vào lúc đại dịch Covid ập xuống, mọi cánh cửa dường như khép lại. Những ngày dài ở nhà giữa mùa giãn cách, khi cả thế giới chậm lại, Su tìm về đúng thứ đã nuôi lớn tâm hồn mình từ thuở bé: cô bắt đầu nghiên cứu nấu ăn. Và trong chính khoảng lặng tưởng như bế tắc ấy, một khát khao bấy lâu ngủ quên bỗng bừng thức dậy — cô không muốn tiếp tục sống một cuộc đời được vẽ sẵn nữa, cô muốn bắt đầu một điều gì đó thật sự là của riêng mình.
Tiếng gọi của con tim
Việc chọn ở lại Việt Nam, với Su, là đi theo tiếng gọi của con tim. Chính mảnh đất này níu chân cô: cô thấy mình hợp với nơi đây, yêu con người nơi đây, yêu cả những món ăn nơi đây, và quan trọng hơn cả, cô nhìn thấy một khoảng trời rộng để mình được lớn lên, được thử, được sống trọn vẹn với đam mê. Và khi quyết định bắt đầu, câu trả lời gần như không cần phải nghĩ: ở Việt Nam khi ấy chưa một ai làm Sheng Jian Bao — chiếc bánh bao Thượng Hải chính hiệu vẫn còn là một khoảng trống. Nhưng lý do sâu xa hơn con số thị trường: đó chính là món ăn tuổi thơ của cô, là hương vị của mẹ, của những buổi sáng mùa đông, của cả một miền ký ức mà cô mang theo suốt bao năm xa xứ.
“Chọn Sheng Jian Bao, Su không chỉ chọn một món để bán — cô chọn giữ lấy ngọn lửa của mẹ, của quê hương mình, và thắp nó lên ở một đất nước mới.”
Người giữ lửa, theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng

Những mẻ bánh đầu tiên
Nhưng hành trình của người giữ lửa chưa bao giờ dễ dàng. Su không hề có một chút kinh nghiệm bếp núc nào — cô là dân tài chính, không phải đầu bếp. Tất cả những gì cô có chỉ là những ngày mày mò nghiên cứu ở nhà, những cuộc gọi hỏi mẹ không biết bao nhiêu lần, và cả việc lặn lội tìm đến một người thầy tận Thượng Hải để học lại từ đầu cách làm ra chiếc bánh của chính tuổi thơ mình. Ngày đầu mở quán, cô chỉ dám thuê một tiệm nhỏ trên phố Xã Đàn, chỉ bán mang về, bởi giữa mùa dịch mọi thứ đều quá đỗi rủi ro. Những ngày ấy đầy vụng về mà cũng đầy thương: khách đến rồi cô mới bắt đầu nhào bột, nên có người phải đợi rất lâu mới có bánh. Nhưng cũng chính từ những mẻ bánh chậm chạp và chân thành ấy, Susubao lặng lẽ ra đời.

Rồi mọi thứ dần đổi thay. Su tuyển được những nhân viên có kinh nghiệm bếp, cùng nhau chuẩn hóa lại quy trình cho hợp lý hơn, nhanh hơn mà vẫn giữ trọn cái hồn của chiếc bánh. Cô vừa làm chủ, vừa học tiếng Việt từ chính những người nhân viên của mình — họ dạy cô tiếng Việt, cô học được về con người và văn hóa nơi đây, và từ sự giao hòa ấy, Susubao phát triển thêm ngày càng nhiều vị bánh mới, phong phú hơn, gần gũi hơn với khẩu vị người Việt mà vẫn không đánh mất gốc gác Thượng Hải.

Ngọn lửa chưa bao giờ tắt
Đến hôm nay, Su Shenru đã có một gia đình nhỏ của riêng mình trên mảnh đất Việt Nam, và bên cạnh cô là một đội ngũ chuyên nghiệp, hết lòng hết sức vì khách hàng. Ở Susubao, mỗi chiếc bánh vẫn được gói hoàn toàn thủ công, tươi mới mỗi ngày — bởi với Su, đó không chỉ là một sản phẩm, mà là cách cô gìn giữ ngọn lửa mà mẹ đã trao. Và cô vẫn đang đi tiếp trên hành trình ấy với một giấc mơ lớn: đưa Susubao trở thành nhà hàng Trung Hoa số một trong lòng thực khách Việt, không chỉ nổi danh với món bánh bao Thượng Hải, mà còn là nơi mang trọn vẹn tinh hoa ẩm thực Thượng Hải đến với Việt Nam.
“Từ một cô gái mười lăm tuổi xa nhà, đến người phụ nữ giữ lửa cho cả một miền hương vị — Su Shenru vẫn đang viết tiếp câu chuyện của mình mỗi ngày, trên từng chiếc bánh, bằng chính ngọn lửa chưa bao giờ tắt trong tim.”











